Giới thiệu

Lý Chiêu Hòa

” You have to be willing to be misunderstood if you're going to innovate. ”

Tuổi 50!
Khi đàn ông bước sang tuổi năm mươi,
Thưa thớt đi nụ cười hơn lúc trẻ,
Luôn tỏ ra mình vẫn còn mạnh mẽ,
Có biết đâu sức khỏe đã bao mòn.

Hơn nửa đời lo cho vợ, cho con,
Luôn trăn trở sao cho tròn chữ hiếu,
Tuổi năm mươi đàn ông như đã hiểu,
Cám dỗ ngoài kia là phù phiếm nhất thời.
 
Tuổi năm mươi đã đi khắp muôn nơi,
Đã nếm trải những ngọt, bùi, cay đắng,
Đã đi qua cả một thời tay trắng,
Bởi cuộc đời có phẳng lặng bao giờ
!

Dặn con!
Không có tự đến đâu con,
Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa,
Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa,
Mùa bội thu phải một nắng, hai sương.
Không có gì tự đến dẫu bình thường,
Phải bằng cả bàn tay và nghị lực,
Như con chim suốt ngày chọn hạt,
Năm tháng bao dung khắc nghiệt lạ kỳ.
Dẫu bây giờ cha mẹ đôi khi,
Có năng nhẹ yêu thương giận dỗi,
Thương yêu con không đồng nghĩa với chiều,
Đường con đi dài rộng biết bao nhiêu,
Năm tháng nụ xanh giữ cây vươn thẳng,
Trời cao đó nhung chẳng bao giờ lặng,
Chỉ có con mới nâng nổi chính mình,
Nhớ nghe con!

Hình ảnh